Em phải quên anh thôi

0

… những ngọn gió vô tình làm hồn em bâng quơ như một nốt nhạc trầm buồn se lạnh.

Khi em nghĩ mình bắt buộc phải quên anh, em cố giãy giụa như con cá thiếu nước, tìm mọi cách rồi từ từ mới thấy mình bất lực, bất lực với con tim lúc nào cũng cuộn sóng loạn nhịp. Em như một con cá mắc lưới tình, càng giãy càng mắc cạn. Những hôm một mình chạy xe lang thang, ngọn gió của núi rừng cứ khẽ lùa vào vai áo, thỉnh thoảng lạnh buốt, em như kẻ vô hồn. Em lúc nào cũng khác, cũng lạc loài giữa những người quen. Ai cũng sống cuộc sống bình thường cần phải sống, em lại khác, có lối nào cho kẻ ngược dòng, em bế tắc.

Em có chồng mà cũng như không. Chồng chỉ quan tâm đến game và hơi tí là bồ bịch. Em vì con mà phải giữ lại gia đình dù lòng đã hết yêu chồng. Hai đứa con lúc nào cũng bám lấy bố vì chỉ có bố mới biết chơi game cùng chúng. Em như kẻ lạc lõng ngay trong nhà mình. Ba bố con họ chơi game hò hét với nhau, mình em cô đơn lẻ bóng và nghĩ đến anh.

Lần đầu tiên gặp anh em đã hoảng hốt, lo sợ tim mình loạn nhịp. Em né tránh ánh nhìn của anh. Em thỉnh thoảng cũng gặp những ánh mắt giống vậy của những gã đàn ông khác và đủ tự tin để bước qua, đủ lý trí để bước qua nhưng lần này em dừng lại. Em lại hành xử như cô bé 18 đôi mươi mới yêu lần đầu khờ khạo, ngu ngốc.

Khi anh bất trắc, em cũng bất an không dứt. Em cuốn vào cuộc sống của anh mà bỏ quên những giá trị thực mình đang có. Em lại day dứt, là tâm trí thôi mà nó nguy hiểm đến thế, nó đưa em đến bờ vực chênh vênh vách mà nơi đó chỉ có một mình em, không có anh, không có gia đình. Em không biết có phải may mắn hay không khi chưa dám dành cho anh điều quý giá nhất của một người con gái. Ngày tháng trôi qua, tim em không đủ máu để cứ yêu anh bế tắc như vậy. Anh độc thân, một mình càng khiến em xót xa. Đã nhiều lần chat với nhau, em chỉ muốn bỏ hết 3 bố con nhà họ để chạy ào đến anh, chăm sóc anh như một người vợ. Nhưng em chẳng thể dứt bỏ được. Dù gì thì đó cũng là con em, chồng hợp pháp của em.

Trước khi viết những dòng này em đã suy nghĩ nhiều đến cằn cỗi con tim mình, rồi em phải lựa chọn, quyết định. Quyết định của em chưa chắc ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, chưa chắc làm anh rối bời như em lúc này, nhưng nó đã làm em ở tuổi 35 phải khóc một mình vì tình yêu không tên tuổi. Em đã thử quên anh nhiều lần, quên bằng nhiều cách, càng cố quên càng nhớ. Lần này em dùng hết tất cả bình sinh nội lực của mình, tất cả rồi anh nhé, để trưởng thành em không nghĩ mình phải đau đến thế. Cuối cùng xin gửi anh một lời chào, một lời thương, một lời yêu, là lần cuối cùng.

Hoàng Anh Tú

Leave A Reply

Your email address will not be published.