Thâm cung bí sử (228 – 2): Bước thứ hai

0

 “Đúng. Cháu bị chồng đánh. Hắn cầm cái Iphone của cháu lấy tiền đi đánh đề. Cháu tức quá, nói mấy câu và hắn đấm cháu. Giờ cháu đang thuê nhà ra ở riêng. Phải sống xa nhau một thời gian xem sao”.

Mấy tuần sau Hương lại kể với tôi: “Cháu về nhà sống với chồng rồi. Hắn đến quỳ trước mặt cháu, khóc lóc xin được tha thứ. Mẹ chồng cháu cũng đến nói: “Nó là con trai một, được nuông chiều từ bé nên lêu lổng và hơi ích kỉ. Nhưng nó thật sự yêu con. Có tình yêu nó sẽ thay tính đổi nết đi. Con hãy tha thứ cho nó một lần”. Tôi nói: “Cái đầu gối của người đàn ông có cái giá riêng của nó, không thể quỳ gối một cách bậy bạ. Ngày xưa người đàn ông chỉ quỳ gối trước những người này thôi, quân, sư, phụ, vua, thầy và cha. Bây giờ tôi lại thấy có thằng đàn ông quỳ gối trước mặt vợ. Hạng người này hơi khó tin”. Vài tháng sau tôi thấy Hương bước đi tập tễnh. “Chân cháu làm sao thế?”. “Cháu lại bị chồng đánh. Đêm hắn đi đánh bạc, 2h sáng mới mò về. Cháu càm ràm, thế là hắn cầm gậy phang cháu. Cháu lại thuê nhà ra ở riêng để xem tình hình thế nào chứ vợ chồng sống như thế này thì chán quá”. Khoảng 3 tháng sau, Hương kể với tôi: “Cháu bỏ chồng rồi. Cháu thuê nhà ra ở riêng. Hắn đi cặp bồ và làm con người ta có chửa rồi”. “Tuy đã qua một đời chồng nhưng cháu vẫn xinh đẹp. Hoa còn hương sắc thì ong bướm còn đến. Nhưng lần này cháu phải cẩn thận, chín chắn hơn”.

Hương quyết định đi bước thứ hai. Anh chàng lần này tên Tuấn, chủ cửa hàng điện dân dụng. Một hôm tôi thấy Hương mua 10 cân quả dâu chín. “Cháu mua ngâm rượu, bác ạ! Bữa cơm nào anh Tuấn cũng uống vài chén rượu, không uống nhiều, không quá chén đâu nhưng bữa nào cũng uống”. “Như thế là 2 đứa đã góp gạo thổi cơm chung rồi đấy”. “Thỉnh thoảng mới ăn chung thôi. Và hôm nào Tuấn cũng mua thức ăn mang đến, khi là con gà ta, khi là con vịt cỏ, con cá chép”. Tôi đã đôi lần nhìn thấy mặt Tuấn. Anh chàng này cũng đẹp trai.” Nếu không đẹp trai cháu không yêu đâu. Tiêu chuẩn của cháu trước hết là phải đẹp trai, sau đó là phải có cơ sở để kiếm ra tiền”. Hương thuê một mình một căn phòng khép kín. Bố mẹ ở xa. Cô hoàn toàn tự do, vả lại cô cũng đã lớn rồi. Tôi hỏi Hương: “Bao giờ thì bác được ăn cỗ cưới?” “Chưa đâu, bác ạ! Tuấn phải lên Tuyên gặp bố mẹ cháu đã chứ. Và cháu cũng phải về nhà Tuấn chơi để ra mắt”. Nhưng không có chuyện ra mắt. Một cô gái đến tận cửa hàng nói với Hương: “Tôi nghe tin cô yêu anh Tuấn. Chính tôi mới là người yêu đích thực của anh ấy. Và 2 gia đình đã làm lễ hỏi rồi”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Leave A Reply

Your email address will not be published.